Page 27 - lienlac2024-3
P. 27
SỰ LẠNH GIÁ
CỦA TÂM HỒN
Có câu chuyện kể rằng: Sáu con người,
do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng
một cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn
một que củi nhỏ trong khi đống lửa chính
đang lụi dần.
Người phụ nữ đầu tiên định quẳng que
củi vào lửa, nhưng đột nhiên rụt tay lại. Bà
vừa nhìn thấy một khuôn mặt da đen trong
nhóm người da trắng.
Người thứ hai lướt qua các bộ mặt
Tập hát ráo riết quanh đống lửa, thấy một người trong số
trước nhà Nursing Home….. Vào mỗi phòng đó không đi chung nhà thờ với ông ta. Vậy là
biếu quà nhỏ…… thanh củi cũng bị thu về.
Người thứ ba trầm ngâm trong một
bộ quần áo nhàu nát. Ông ta kéo áo lên tận
cổ, nhìn người đối diện, nghĩ thầm: “Tại sao
mình lại phải hy sinh thanh củi để sưởi ấm
cho con heo béo ị giàu có kia?”.
Người đàn ông giàu lui lại một chút,
nhẩm tính: “Thanh củi trong tay, phải khó
nhọc lắm mới kiếm được, tại sao ta phải
chia sẻ nó với tên khố rách áo ôm lười biếng
đó?”.
Ánh lửa bùng lên một lần cuối, soi rõ
khuôn mặt người da đen đang đanh lại, lộ
ra những nét hằn thù: “Không, ta không
cho phép mình dùng thanh củi nầy sưởi ấm
những gã da trắng!”.
Chỉ còn lại người cuối cùng trong nhóm.
Nhìn những người khác trầm ngâm trong im
lặng, anh ta tự nhủ: “Mình sẽ cho thanh củi,
nếu có ai đó ném phần của họ vào đống lửa
trước”.
Cứ thế, đêm xuống dần. Sáu con người
nhìn nhau căng thẳng, tay nắm chặt những
khúc củi. Đống lửa chỉ còn than đỏ rồi lụi tắt.
Sáng hôm sau khi những người cứu hộ tới
nơi, cả sáu đều đã chết cóng.
(Sưu tầm)
LIÊN LẠC 2024-3 • 27